“Con cảm ơn anh, hôm nay con vui lắm”
Võ Quốc Bình
16:33 21/01/2026

“Con cảm ơn anh, hôm nay con vui lắm”

Có những buổi sáng, chúng ta khoác lên mình chiếc áo tình nguyện không phải vì dư dả thời gian, mà vì không cho phép bản thân đứng ngoài trước những điều cần được sẻ chia.

Ngày hôm ấy, trời nắng gắt. Con đường đất dẫn vào điểm sinh hoạt cộng đồng lầy lội sau cơn mưa đêm. Một bạn tình nguyện viên trẻ lặng lẽ bê từng thùng quà, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Bạn không phải người phát biểu trên sân khấu, cũng không xuất hiện trong những tấm ảnh đẹp nhất. Công việc của bạn chỉ là âm thầm – vận chuyển, sắp xếp, hỗ trợ phía sau.

Khi chương trình gần kết thúc, một em nhỏ chạy lại, nắm tay bạn, nói rất khẽ:
“Con cảm ơn anh, hôm nay con vui lắm.”

Chỉ một câu nói ngắn ngủi ấy, mọi mệt mỏi dường như tan biến. Không cần huy chương, không cần lời khen, khoảnh khắc đó đủ để bạn hiểu vì sao mình bắt đầu hành trình này – và vì sao sẽ tiếp tục đi tiếp.

Hoạt động tình nguyện không phải lúc nào cũng rực rỡ. Có những ngày mưa gió, có lúc thiếu thốn, có khi áp lực và cả hiểu lầm. Nhưng chính trong những hoàn cảnh ấy, giá trị của tình nguyện mới thật sự được đo bằng sự bền bỉ, trách nhiệm và trái tim biết yêu thương.

Tình nguyện không làm chúng ta trở nên vĩ đại hơn người khác, mà giúp chúng ta trở nên tử tế hơn chính mình của ngày hôm qua.

Và rồi, từ những bước chân nhỏ bé ấy, những chương trình, những hành trình yêu thương được hình thành, được tiếp nối – như cách mà Đội Công tác xã hội Thanh niên TP.HCM và biết bao thế hệ tình nguyện viên đã, đang và sẽ tiếp tục viết nên những câu chuyện rất đẹp cho cộng đồng.

???? Bởi vì:

Tình nguyện không cần lý do lớn lao.
Chỉ cần trái tim đủ ấm để không quay lưng trước yêu thương.


17 lượt thích
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Thông tin tác giả
Võ Quốc Bình
Tác giả
17
Lượt thích